Bao lâu, tôi như con tàu Lao Nhanh đến nỗi Lạc đường quên bờ lối Biết đâu tìm Mưa Gió Không trăng. Dĩ vãng qua tay Chút mảy may Không có. Gió! Đẩy tàu bay, Trên những ngón tay Trò chơi cũ- mới. PAT
Khô đi Hàng mi gãy rụng Chứa đựng Cuộc u sầu Mascara đen Làm nhem khuôn mặt trắng Cô gái, bên nắng Đợi─ Ngõ vắng thêm người Đôi khi, chẳng cần lý do Đến, rồi xa vời Hết cuộc dạo chơi Nghỉ ngơi Quên Một giấc mơ Tỉnh dậy- chẳng nhớ nổi: Giấc mơ Giấc mơ màu xanh Nhiều không, ít không? Những bức tranh -thổi phồng cổ tích Nhiều điều vô ích -vẫn đang làm Vì lòng tham Vơ lấy cả những điều không thấy Bỏ đầy tim Nhiều không khí rỗng. PAT